Tác giả của nghiên cứu, tiến sĩ, bác sĩ Karl Franklin thuộc Đại học Umea, Thuỵ Điển, nói rằng những mục tiêu trong nghiên cứu của ông bao gồm việc xác định môi trường sống lúc trẻ có ảnh hưởng đến việc bạn ngáy khi lớn tuổi hay không. Các chuyên gia khác đã có những cuộc nghiên cứu tương tự cho rằng nên có thêm nhiều cuộc nghiên cứu nữa, và Franklin thừa nhận rằng cuộc nghiên cứu không có lý do hợp lý nào để bác bỏ việc nuôi thú cưng lúc còn nhỏ.
Franklin và nhóm nghiên cứu của ông thăm dò ý kiến của nam và nữ giới tuổi từ 25 đến 54 sống ở Iceland, Thuỵ Điển, Đan Mạch, Na Uy, và Estonia, và họ nhận được phản hồi của 15,556 người. Những người tham gia được hỏi về thời thơ ấu, như là họ có nuôi chó hay thú nuôi nào khác hay không, họ có bao giờ nằm viện vì bị nhiễm trùng đường hô hấp trước 2 tuổi không, và họ có bị nhiễm trùng tai tái phát không. Họ cũng được hỏi về số thành viên trong gia đình, nền tảng giáo dục của cha mẹ, và tuổi của những người mẹ.
Các nhà nghiên cứu đã tìm ra 4 vấn đề liên quan độc lập đến chứng ngáy lúc cao tuổi:
Nếu đã từng nằm viện vì bị nhiễm trùng đường hô hấp trước 2 tuổi, nguy cơ ngáy khi lớn tuổi sẽ tăng 1.27 lần.
Nếu từng bị nhiễm trùng tai tái phát lúc nhỏ thì nguy cơ ngáy sẽ tăng 1.18 lần
.
Nếu lớn lên trong một gia đình có từ 5 thành viên trở lên thì nguy cơ sẽ tăng 1.04 lần
.
Nếu họ sống chung nhà với một chú chó từ lúc nhỏ thì nguy cơ của họ tăng lên 1.26 lần.
Franklin quyết định xem xét đến nguy cơ ngáy ngủ về sau có thể bắt nguồn từ những kinh nghiệm và quá trình tiếp xúc thời thơ ấu, theo một khuynh hướng nghiên cứu trong Y khoa về việc xem xét có bao nhiêu bệnh ở người trưởng thành có liên quan, như đái tháo đường và bệnh tim mạch. Ông nói chính xác là tại sao quá trình tiếp xúc mà ông thấy liên quan đến nguy cơ ngủ ngáy vẫn chưa được biết. "Có lẽ những thứ như chó, nhiễm trùng, sẽ làm cho hạch amiđan phát triển quá mức," và điều này sẽ dẫn đến nguy cơ ngáy ngủ về sau.
Một chuyên gia về Y học giấc ngủ và giám đốc y khoa của Northshore Sleep Medicine ở Evanston, Illinois, nói rằng những phát hiện này cần được nghiên cứu chuyên sâu hơn. "Kết quả này không nói lên được gì nhiều," bà phát biểu. Nhiễm trùng lúc nhỏ là nguyên nhân hợp lý nhất trong tất cả các yếu tố nguy cơ liên quan đến chứng ngáy ngủ. "Sự liên quan của chó và gia đình đông người với chứng ngáy ngủ thì không rõ ràng." Bà nói, 2 nguy cơ gây ngáy được biết rõ là cấu trúc vòm họng của mỗi người và tình trạng béo phì.
Christopher C. Randolph, một chuyên gia và giáo sư bác sĩ lâm sàng thuộc Trung tâm Yale chuyên về Dị ứng, Hen và Miễn dịch ở Waterbury, Connecticut, cho rằng tiền căn nhiễm trùng và tiếp xúc với chó có mối liên quan nhiều nhất đến chứng ngáy khi ngủ. Ông nói, "Những người bị thở ngắt quãng, thường hay bị tái phát nhiễm trùng tai, sống trong gia đình đông người thường bị nhiễm trùng, và việc nuôi chó có thể kích hoạt một đáp ứng miễn dịch ở đường hô hấp dẫn đến phì đại hạch amiđan và cuối cùng làm hẹp đường thở dẫn đến chứng ngáy khi ngủ.
Randolph cũng kêu gọi thực hiện thêm nhiều nghiên cứu về đề tài này. Franklin cũng nhấn mạnh rằng nhiều nghiên cứu cần được tiến hành trước khi đưa ra lời khuyên cho các vị phụ huynh. "Tôi nghĩ chúng ta nên nghiên cứu thêm trước khi quyết định không nuôi chó nữa."
BACSI.com (Theo Healthnews)